Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào Chương 27

Đằng sau nhà tôi có một mảnh đất trống, được ba tôi tận dụng làm thành vườn trồng rau. Trong vườn đủ các loại rau dưa, tuyệt đối là thực phẩm thiên nhiên tươi sạch. Lúc ở thành phố B tôi có lần mua mấy quả cà chua dùng phân hóa học kích thích, cảm giác lúc đó là, mở mắt ra thì biết mình ăn cà chua, nhưng hễ nhắm mắt lại không biết là mình có đang ăn hóa chất gì gì không.

Thế nên khi nhìn thấy cà chua do ba tự trồng, tôi vô cùng xúc động. Lúc ấy ba tôi rất hoảng, vỗ đầu khuyên tôi: “Nha đầu, chỉ là mấy trái cà chua thôi mà, phải biết giữ gìn khí tiết chứ?” [khí tiết có vẻ to tát quá =.=]

Hôm nay tôi cầm tay trái miếng dưa vàng, tay phải là cà chua, khoái trá ngồi ăn, vừa ăn vừa đoán xem hôm nay thằng cha Chung Nguyên này lại muốn giở trò yêu quái gì. Ăn xong cơm trưa đã đi ra ngoài, bây giờ là chạng vạng rồi, còn chưa về nha. Tôi hỏi hắn đi làm gì, hắn cứ thần thần bí bí nói, đến lúc đó em sẽ biết, làm như đi làm công tác mật không bằng.

Tuy rằng rất khinh bỉ cái sự lén lút của hắn, nhưng một ngày không có Chung Nguyên là một ngày không có áp bức, tôi phải trân trọng thời gian này mới được. Thế là tôi treo một cái võng dưới tàng cây ngô đồng, nằm lên đu đưa qua lại, vừa ngắm hoa ngô đồng vừa hưởng thụ dưa vàng và cà chua.

Đột nhiên một bóng người chặn tầm mắt lại.

Trương Húc đang đứng bên cạnh, hơi cúi người nhìn tôi.

Tôi bị cái người đột nhiên xuất hiện này làm cho giật mình, vội vàng ngồi thẳng dậy, ngẩng đầu nhìn hắn: “Trương Húc … có việc sao?”

Trong tay Trương Húc cầm một cái giỏ trúc nhỏ, nhìn giống một cô gái đi hái nấm dễ sợ. Anh ấy nhìn tôi, tôi nhìn lại, mặt anh liền đỏ lên, cúi đầu, trầm mặc hồi lâu, rốt cục nói: “Sao em không gọi anh là anh Trương Húc nữa?”

Tôi vuốt vuốt mấy cọng tóc, đáp: “Ak, dạo này ta hơi thiếu tôn ti trật tự.” Nếu mà tôi không sửa chắc bị thằng cha kia cười thúi mặt >

Trương Húc vẫn cúi đầu, nhăn nhó vẹo vọ nửa ngày cũng không nói câu nào, y như con dâu mới bị bắt nạt. Tôi thiệt không hiểu là cái chuyện gì làm cho anh trở nên bó tay bó chân thế này, trước kia nói chuyện với tôi cũng đâu có giống như đi đánh địch bây giờ, huống chi anh ấy làm mười mấy năm lớp trường, cùng người khác nói chuyện cơ bản là quá dễ đi chứ? Tôi càng nghĩ càng đau đầu, không thèm nghĩ nữa, cắn một miếng cà chua, trực tiếp hỏi: “Ngươi tìm ta có việc gì à?”. Nếu đến ôn chuyện cũ thì khỏi, lão đây mấy ngày nay bị tra tấn thể xác và tinh thần lắm, cần nghỉ ngơi.

Trương Húc đưa cái giỏ trong tay cho tôi: “Đây là lê nhà anh mới hái trên cây xuống, mẹ anh bảo mang cho cho em.”

Tôi cúi đầu nhìn, trong giỏ có một cái đĩa đầy ụ lê, tròn trịa mập mạp, nhìn là thèm chảy nước miếng. Tôi nuốt nuốt nước miếng lại, khẽ cắn môi, lắc đầu: “Không cần, lê nhà ta còn nhiều lắm, mọi người giữ lại mà ăn.” Tuy rằng tôi rất tham, nhưng tôi vẫn muốn dùng hành động thực tế chứng mình với ba tôi, tôi cũng là người có khí tiết lắm.

Trương Húc đặt giỏ lê lên trên bàn cạnh đó, nói: “Năm nay lê được mùa, muốn đem chia cho hàng xóm, không có ý gì khác.”

Anh đã nói đến vậy, tôi làm sao còn từ chối được nữa, được rồi, không khách khí … Tôi nhìn chằm chằm giỏ lê, âm thầm xoa tay, khí tiết gì, bay lên mây hết đi.

Trương Húc sau khi buông giỏ lê ra vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, hoàn toàn không định đi về. Tôi không thể vô duyên lấy lê ra gặm trước mặt hắn, vì thế đành phải hỏi: “Còn gì nữa à?”

Trương Húc lại bày ra vẻ mặt ngượng ngùng của con dâu mới, tôi chỉ thấy nổi điên, u oán liếc nhìn giỏ lê trên bàn, một đám lê tươi ngon như đang vẫy gọi: “Mau tới ăn đi, mau ăn đi nè …”

Trương Húc hạ quyết tâm rất lớn, giương mắt lên nhìn thẳng vào tôi, nói: “Mộc Đồng à, thực ra anh muốn hỏi, em và Chung Nguyên … là quan hệ người yêu à?”

Tôi: “…”

Tôi nghĩ anh ấy định nói cái gì kinh thiên động địa ghê gớm lắm, kết quả nhăn nhó méo mó cả nửa ngày trời thì ra là hỏi chuyện nhảm nhí giữa tôi với Chung Nguyên. Tuy rằng chuyện của tôi với Chung Nguyên đã bị phần lớn mọi người thừa nhận là sự thật, nhưng dựa theo nguyên tắc làm người thực thà, tôi dĩ nhiên phải phủ nhận, lắc đầu đáp: “Làm sao lại thế được.” Như bây giờ cả ngày bị hắn tra tấn chết đi sống lại, nếu trở thành bạn gái hắn, trời đất, không dám tưởng tượng tiếp luôn.

Trương Húc có vẻ không tin: “Nhưng mà …”

“Chúng tôi đúng là không phải quan hệ bạn trai bạn gái” Một tiếng nói đột nhiên vang lên, tôi nhìn lại, Chung Nguyên đang đi vào sân, trong tay còn cầm theo một gói to. Hắn đến gần, đứng lại, liếc nhìn tôi một cái rồi mới mỉm cười quay đầu nhìn Trương Húc, nói: “Chúng tôi chẳng qua là quan hệ nhìn thấy hết trơn thôi hà.”

Tôi: “…”

Tôi chỉ có thể nói, thằng cha này mà mở mồm ra là chả hay ho gì.

Trương Húc trừng lớn mắt, nhìn Chung Nguyên rồi lại nhìn tôi, thật lâu sau mới hồi phục tinh thần: “Hai người …”

Chung Nguyên vẫn tiếp tục duy trì cái giọng nọc rắn, mỉm cười: “Hai người chúng tôi thế nào có liên quan tới anh bạn sao, nếu anh bạn muốn biết, tôi có thể tiết lộ một chút, ví dụ” hắn đột nhiên quay đầu, nhìn tôi gian gian cười cười, nói: “Ví dụ, uhm, Đầu Gỗ đã khẳng định của tôi rất là nhỏ.”

Tôi: “…”

Hiểu được Chung Nguyên đang ám chỉ cái gì, tôi chỉ dám cúi đầu, mặt đỏ bừng bừng. Chung Nguyên, ngươi đúng là cầm thú, lời này cũng nói ra được, danh tiết của ta, trong sạch của ta, bị hủy trong tay ngươi hết rồi.

Tôi hồi phục lại tâm trạng ngượng ngùng, ngẩng đầu định giải thích một chút đã thấy Trương Húc bỏ chạy mất dạng.

Tôi tức giận trừng mắt Chung Nguyên, bất mãn nói: “Tại sao nói với anh ấy như vậy?”

Chung nguyên bình tĩnh cười: “Anh nói cái gì?”

Tôi chán nản, không có dũng khí nói lại mấy chuyện đó, mắc cỡ đỏ mặt, quay đi không để ý tới hắn.

Chung Nguyên đi đến ngồi lên võng, nhích lại gần tôi, hắn huých huých tay tôi, nói: “Nè, đừng nói với anh em không nhận ra, Trương Húc có ý với em đó.”

Tôi dịch qua một bên, né tránh hắn: “Hình như có một chút, nhưng mà …”

“Cho nên” Chung Nguyên ngắt lời tôi “Anh giúp em đó, chắc chắn em cũng không thích bị anh ta theo đuổi, đúng không?”

Tôi nghĩ nghĩ, cũng có lý, nhưng dùng cách như hắn thật không thể chấp nhận được. Thế nên tôi thầm oán nói: “Ngươi nói kiểu đó sẽ làm anh ấy hiểu lầm, truyền ra ngoài mọi người sẽ nghĩ ta là người không có tự trọng, về sau không ai dám lấy ta.”

Chung Nguyên lại cười nói: “Không ai lấy em càng tốt.”

Tôi thực sự nổi điên, nói đi nói lại, thằng cha này là giúp tôi ngụy trang cái khỉ gì, có mà đi phá danh tiết của tôi thì có? Sao mà tôi không biết chứ, thằng cha điên, thằng cha chết tiệt. Nghĩ đến đây, tôi phẫn nộ chán nản trừng mắt nhìn hắn: “Chung Nguyên, một ngày ngươi không ngược đãi ta vài lần ngươi ăn không ngon ngủ không yên là sao?”

Chung Nguyên đột nhiên không e dè, không nói năng gì lại nhìn chằm chằm tôi, khiến tôi tự nhiên thấy sờ sợ. Chung Nguyên chính là có bản lĩnh này, có đôi khi hắn không nói gì, chỉ dùng ánh mắt mà có thể giết chết người.

Tôi ho khan một tiếng, cố lấy dũng khí nói: “Nhìn gì mà nhìn, ngươi rõ ràng là phá rối, còn giả vờ tốt bụng hả?”

“Đầu Gỗ” Chung Nguyên gọi một tiếng, đột nhiên giơ tay lên giữ chặt gáy tôi, tôi hoảng sợ, lưng cứng đờ lại. Hắn đột nhiên dí sát vào tôi, chóp mũi cơ hồ đụng phải mũi tôi, hắn nhìn chằm chằm vào hai mắt tôi, trong con ngươi đen láy có thể thấy rõ bóng phản chiếu hình ảnh tôi đang hoảng sợ đề phòng. Hắn nheo mắt, lập tức quay đầu đi, ghé vào tai tôi thấp giọng nói: “Đôi khi, anh thật muốn bóp chết em, xong hết mọi chuyện.” Nói xong đứng lên bỏ đi.

Tôi vẫn ngồi trơ như phỗng, lạnh sống lưng. Tôi biết Chung Nguyên hận tôi, nhưng không dè hận tới mức này, mỗi ngày tra tấn tôi còn chưa đủ, lại còn có ý nghĩ bóp chết tôi nữa chứ!

Thực sự không hiểu tại sao hắn ghét tôi thế nhỉ? Tôi rất hòa thuận với bạn học, với thầy cô, có đánh nhau hay gây gổ gì thì cũng không nghiêm trọng, thậm chí tôi thường xuyên phá hỏng dụng cụ trong phòng thí nghiệm, cô giáo trong phòng thí nghiệm cũng không trách cứ nặng, đôi khi lúc tính toán bồi thường còn giảm giá cho tôi nữa! Nhưng hiện tại không hiểu lí do quái nào khiến tôi cứ bị Chung Nguyên bắt nạt mà hắn còn muốn bóp chết tôi!!!

Tôi suy nghĩ mãi, cuối cùng đưa ra kết luận, đại khái là tên Chung Nguyên này cao ngạo quá đi? Được rồi, giúp hắn cùng tập thể dục, đi tự học, có lẽ công tác của tôi làm không tốt nên hắn không hài lòng? Thấy ớn, có thế cũng vòng vo, không hài lòng chỗ nào thì nói thẳng cho tôi, đương nhiên tôi sẽ sữa chữa.

Tôi cố gắng trấn tĩnh mình lại, thấy thái độ lúc nãy của mình cũng không tốt lắm, mặc kệ thế nào thì Chung Nguyên quả thực đến giúp tôi, ngay cả cám ơn cũng chưa nói, còn vu cho hắn … Hổ thẹn quá, tôi thực sự rất đáng giận.

Có vẻ như sếp kiêu ngạo đang tức giận, tôi chắc phải an ủi hắn một chút.

Thế là tôi đem lê trong giỏ trúc ra rửa sạch, để lại vào trong giỏ, liều mạng lao vào mở cửa phòng Chung Nguyên.

Chung Nguyên tựa vào khung cửa, khẽ nâng cằm, lấy khí thế nhìn từ trên cao xuống mà nhìn tôi: “Có việc gì?”

“Chung Nguyên, cho ngươi nè” Tôi đưa cái giỏ lê ra như đưa bảo vật, cười lấy lòng.

Chung Nguyên cúi đầu nhìn lướt đám lê, nhướn mày: “Trương Húc mang tới?”

“Uh! Ta chưa ăn trái nào, đều để dành cho ngươi.” Tôi tự thấy công phu nịnh bợ của mình lại nâng cao, dã man thiệt.

Chung Nguyên vừa mới dịu sắc mặt được một chút lại đột nhiên trầm xuống: “Anh không tin.”

Tôi đờ ra, không hiểu lại đắc tội hắn chỗ nào, đành phải đứng tại chỗ, lặng ngốc nhìn hắn, hy vọng hắn tung cho ít ánh sáng khai trí.

Chung Nguyên cũng không nói chuyện, hai người cứ như vậy mặt đối mặt hồi lâu, cuối cùng, Chung Nguyên rốt cục thở dài, nói: “Ngốc, em không mỏi tay à?” Hắn nói xong, cầm giỏ trúc trong tay, kéo tôi vào phòng.
Vay tiền Online, Duyệt 10 Triệu CHỈ 30 Phút
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện