Công Tắc Tình Yêu Chương 5

Sự giễu cợt dâng lên trong ánh mắt gã như những nhát dao xẻo vào da thịt cô. Khóe môi Châu Tiểu Manh khẽ nhếch lên thành nụ cười: “Vâng, anh nói chí phải, quả thực em thấy hối hận kinh khủng, em thấy tiếc sao ngày xưa mình không lên máy bay mà còn quay về đây làm gì? Sao năm đó lại phải lo lắng cho sự an nguy của anh nhỉ? Nếu anh chết luôn một thể với bố thì giờ đây có phải em đã sống sướng hơn không!”

Châu Diễn Chiếu lạnh lùng nhìn cô: “Cô cũng tiến bộ đấy nhỉ, giờ còn biết đốp chát lại tôi cơ đấy. Nếu tôi không nể tình xưa thì cô tưởng bây giờ mình còn đứng được ở đây để mà đốp chát với tôi đấy chắc?”

“Vâng thực lòng em phải cảm ơn anh Mười, đáng lẽ Tiểu Quang đã lôi em đi rồi nhưng may nhờ anh nể tình gọi em về. Nhất là em còn phải cảm ơn anh đã quan tâm em suốt hai năm qua, nhờ anh chiếu cố mà một tháng em kiếm được những mấy vạn! Ngủ với kẻ khác chắc gì đã được giá cao như anh!”

Châu Diễn Chiếu phá lên cười, tay mơn trớn khuôn mặt cô: “Hôm nay chắc ăn nhầm thuốc nổ hả?”

Châu Tiểu Manh quay mặt đi, nhưng một tay gã chống vào tường, tay kia bẻ cằm cô vặn ngược lại: “Trò mèo này của cô xem chừng trình còn non lắm, đừng tưởng cô cố tính làm mình làm mẩy là tôi sẽ tin cô đang ghen với Tôn Lăng Hy. Số đàn bà ghen tuông mà anh trai cô gặp còn nhiều hơn ối lần số phụ nữ cô quen đấy. Châu Tiểu Manh này, sao năm đó cô không thi vào học viện điện ảnh Bắc Kinh để được đào tạo chuyên nghiệp nhỉ, họa chăng còn lừa được tôi.”

Châu Tiểu Manh bặm chặt môi cho đến khi vành môi trắng ởn, cô bảo: “Em không ghen với ai cả, cũng chẳng diễn kịch gì cả. Anh có bạn gái rồi thì sau này đừng làm như thế với em nữa.”

“Tôi làm gì cô nào?” Châu Diễn Chiếu cười rộ lên lấy làm thích thú: “Vả lại, chẳng phải mẹ cô còn đang nằm viện đó sao? Rồi chẳng phải cô từng thề sẽ không để bất kỳ ai giật dây dưỡng khí của bà ta ra đó sao? Tiền viện phí một tháng những mấy vạn, cô kiếm đâu ra? Từng câu nói của gã như nhiều nhát dao đâm xỉa, băm cô ra thành trăm nghìn mảnh vụn. Cô chỉ muốn rụt về phía sau, chỉ muốn co vào một nơi không ai có thể tìm thấy trên thế gian này, vậy mà cánh tay của gã đang chống vào tường, chính nó đã dồn cô vào ngõ cụt không lối thoát. Duy chỉ có đôi mắt ấy là như thiêu như đốt, sự chế giễu mỉa mai trong nó chẳng khác nào hai đốm thuốc nóng bỏng giẫy, châm vào trái tim cô thủng lỗ chỗ.

Cô nhớ cái lúc vội vàng trở về từ sân bay, cô nhớ cái khoảnh khắc mở toang cánh cửa, thấy gã đứng giữa căn phòng, lúc ấy trong lòng cô ngập tràn niềm hạnh phúc, cô gọi thật to: “Anh ơi!”, nhưng lúc ấy đầu cô đã nghĩ những gì nhỉ? Hình như nó đã đi vào dĩ vãng trong cô từ lâu lắm rồi.

Trên gương mặt cô thấp thoáng vẻ tủm tỉm, cứ như thể đang nhớ lại một chuyện rõ khôi hài, rồi lại như đứa nhỏ đang mơ màng về chiếc kẹo giấu trong ngăn kéo. Lâu lắm rồi Châu Diễn Chiếu không gặp lại nụ cười ấy, gương mặt gã thoáng chút bần thần nhưng chỉ một chốc một lát, bỗng nhiên cô choàng tay qua cổ gã, cất giọng vừa ngọt ngào lại vừa thân thiết: “Anh, thế tối nay anh không cho em kiếm tiền à?”

Làn hương thơm ngát của cô phả vào mặt gã theo từng hơi thở, nhưng khuôn mặt Châu Diễn Chiếu vẫn lạnh te, gã giật phắt cánh tay đang quàng trên cổ mình: “Tỉnh rồi cơ à? Nhưng muộn rồi em ạ, từ nay về sau thôi tưởng bở đi, cô chẳng đã bảo tôi đừng làm thế với cô nữa đấy thôi.”

“Em sai rồi mà anh ơi, em biết mình sai rồi.”

Gã đẩy cô sang một bên rồi bước lên lầu. Châu Tiểu Manh níu tay áo gã, nhằng nhẵng theo lên hành lang lầu hai, Châu Diễn Chiếu bực mình, quay phắt lại gạt cô ra. Nhưng Châu Tiểu Manh lại xán tới ôm chầm lấy gã: “Anh ơi, đừng giận nữa mà, em biết lỗi rồi.”

“Không chọc được tôi thì đừng có mà đụng vào.” Tuy Châu Diễn Chiếu đang cười đấy nhưng Châu Tiểu Manh biết tỏng gã đang cáu mình, chỉ những lúc bực tức dồn lên não thì gã mới mỉm cười nhã nhặn như thế với người khác: “Bao năm qua chẳng khôn được ra, cô ngu chẳng kém gì bà già cô!”

Bàn tay Châu Tiểu Manh siết chặt lại thành nắm đấm, móng tay bấm sâu vào da thịt nhưng cô vẫn cố gắng rặn cười: “Anh đừng giận nữa… em biết mình ngốc…”

“Cô không ngốc, mà là quá ngu!” Châu Diễn Chiếu quẳng lại một câu rồi bỏ về phòng, đoạn đóng sầm cánh cửa.

Mấy ngày liền không thấy mặt mũi Châu Diễn Chiếu ở nhà, thoạt đầu Châu Tiểu Manh cứ đinh ninh gã lại sang Việt Nam nhưng hằng sáng vẫn gặp Tiểu Quang ở dưới lầu, cô mới vỡ lẽ thì ra gã vẫn ở nhà. Có thể gã về nhà tầm rất muộn, lúc ấy cô đã say giấc nồng, còn buổi sáng lúc cô đi học thì gã vẫn chưa bình mình.

Châu Tiểu Manh thấy băn khoăn trong dạ, cái tình cáu bẳn của gã gớm phải biết, bụng dạ cũng hẹp hòi quen thói, đáng nhẽ cô không nên làm mích lòng gã mới phải, thế mà bữa nọ vẫn cố tình chọc vào. Gã nói chí phải, mình rõ ngu. Thế là liên tiếp mấy ngày liền, thậm chí những lúc lên lớp mà Châu Tiểu Manh cũng thường xuyên lơ đễnh, cô nghĩ Châu Diễn Chiếu là người khó lường, sao mình lại ngu xuẩn đến nỗi chọc tức gã nhỉ?

Xem chừng sự chịu đựng của cô đã chạm ngưỡng, giá không nhắc lại chuyện năm đó thì có lẽ cô đã thoải mái hơn. Mà bữa đó, rốt cuộc ai mới là người sinh sự trước nhỉ, cô cũng quên mất tiêu rồi. Chỉ nhớ ánh mắt đầy chế giễu của gã khiến cô không tài nào chịu nổi. Lúc ấy, cô chỉ muốn bổ nhào đến móc mắt gã ra, xem gã còn nhìn được bằng cái kiểu đó nữa hay không, thế nên tối ấy cô mới làm toàn những chuyện ngu xuẩn.

Lần này Tiêu Tư Trí nhắn tin hẹn gặp cô ở căng tin số năm, hai người đứng ở hai đầu nhà ăn, anh đang gọi điện thoại, còn cô đeo headphone nghe nhạc, thực chất là đang nghe Tiểu Tư Trí giải thích về — một đống tư liêu có liên quan đến Tôn Lăng Hy mà anh vừa gửi.

Lai lịch của Tôn Lăng Hy rất sạch sẽ, tốt nghiệp khoa quản lý thư viện của trường đại học trọng điểm, hiện đang công tác tại Thư viện thành phố, là con một, bố mẹ không sống cùng thành phố. Hiện đang ở một mình tại căn hộ được cơ quan phân cho, thích chơi tennis và dạo phố.

Quả thật sạch sẽ y như một tờ giấy trắng.

Tiêu Tư Trí nói: “Đây mới chỉ là tư liệu bề nổi thôi, còn những mối quan hệ xã hội sâu sa hơn thì cấp trên vẫn đang sai người thu thập.”

Châu Tiểu Manh hỏi: “Sao chị ta lại quen anh trai em?” Người phụ nữ này nhìn thì có vẻ không giống với đám người hay bu quanh Châu Diễn Chiếu, rõ ràng bọn họ không cùng một tầng lớp xã hội với nhau.

“Không rõ. Vẫn đang điều tra, theo đồng nghiệp của cô ta nói thì hai tháng gần đây thường xuyên có một chiếc đến đưa đón, có lẽ mới quen nhau được vài tháng là cùng.”

“Chị ta có biết anh trai em làm gì không?”

“Chắc là không. Có điều anh trai em mở mấy công ty liền, có cả một tòa nhà văn phòng to như thế, nếu anh ta bảo mình làm kinh doanh thì đằng nào cô ta chẳng tin.”

Đầu Châu Tiểu Manh rũ xuống, xa nhau một khoảng cách là nửa cái căng tin, Tiêu Tư Trí chỉ thấy được có bóng lưng cô ấy. Giữa tiếng ồn ào của nhà ăn, giữa biển người lao xao, nom cô như một tấm bèo rất đỗi bình thường mặc sóng nước đẩy đưa đến bất cứ nơi đâu vào bất cứ lúc nào.

Tiêu Tư Trí nói: “À đúng rồi, dạo gần đây cô ấy nháo nhác đi tìm nhà khắp nơi, chắc định dọn khỏi ký túc xá. Em yên tâm, cấp trên đã sai người để mắt đến cô ta rồi. Cô ta chuyển đến đâu, người của chúng tôi sẽ thuê nhà cùng một khu với cô ta. Thế nên ngộ nhỡ anh trai em có đá Tôn Lăng Hy, em nhớ thông báo một câu, để cấp trên gọi người rút quân về.”

“Vâng ạ.”

“Anh trai em có hay dẫn bạn gái về nhà không?”

Im lặng một hồi lâu, Châu Tiểu Manh mới cất tiếng trả lời: “Không ạ.”

“Ồ, thế thì hiếm thật, xem ra anh ta cũng khá nghiêm túc với cô gái này.”

Không nghe thấy Châu Tiểu Manh nói gì, Tiêu Tư Trí tưởng cô đã hết thắc mắc, anh liền bảo: “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi cúp máy đây, em chú ý an toàn nhé.”

Trong điện thoại vang lên tiếng tút tút báo ngắt kết nối. Châu Tiểu Manh ngồi ăn một bát cháo bát bảo mà hơn nửa tiếng đồng hồ, cho đến khi cháo trong bát người ngơ nguội ngắt. Cô tháo tai nghe xuống, tiếp tục xúc cháo. Cháo trong căng tin trường chẳng bao giờ chín được hạt lạc, ăn lúc nào cũng có cảm giác sống sượng, nhai mỏi hết cả răng.

Buổi chiều không có tiết nhưng cô chưa vội về nhà, cô gọi điện bảo tài xế là mình đi sinh nhật bạn nên không về ăn cơm tối. Thỉnh thoảng cũng gặp trường hợp này nên tài xế không hề sinh nghi, chỉ hỏi dò: “Vậy tầm mấy giờ cô về để tôi tới đón ạ?”

“Khoảng chín giờ, vẫn ở cổng Nam trường tôi.”

“Vâng ạ.”

Quãng thời gian buổi chiều được dành cho thư viện, cô chọn một cuốn văn học nước ngoài dầy cộp rồi cắm cúi xem, tuốt đến khi loa trường mở chương trình radio vào tầm chập tối, cô mới trả sách rồi đi ăn cơm.

Bữa trưa ăn lưng lửng, giờ cái đói hành hạ dạ dày cô. Cô không dám ngã bệnh, cũng bởi Châu Diễn Chiếu đã quy định rất rõ ràng, bệnh thì tự móc tiền ra mà trả. Bát cháo nguội ngắt ăn tầm trưa ở căng tin khiến cô ngán tận cổ, cô bèn tản bộ ra con phố cổ nổi tiếng ở cổng Tây – nơi có sát sàn sạt là những quán ăn vặt và quán net chủ yếu do sinh viên của hai trường đại học gần đây mở.

Đồ xào bên ngoài có vị rất đậm lại bỏ quá nhiều bột nêm, ăn vào, mồm miệng khô không khốc, uống hết một chai sữa chua rồi mà vẫn háo. Tình cờ đi qua một con hẻm bên cạnh quán nét, thấy trong hẻm có chiếc tủ lạnh sáng lóa đề bốn chữ to đùng “Giải khát ướp lạnh”, cô liền rẽ vào mua một chai cô ca. Lúc cầm chai cô ca đi ra, bất ngờ có người gọi tên cô: “Châu Tiểu Manh!”

Cô ngoái đầu nhìn, ra là một gã con trai vai khoác ba lô, nhìn dáng vẻ cũng quen quen: “Có phải cậu là Châu Tiểu Manh học lớp hộ lý 3 không?”

Cô cành giác giât lùi lại phía sau, gã bảo: “Tớ học lâm sàng, cậu nhớ chưa? Hôm chào mừng sinh viên mới, tớ đã điền vào tờ khai giúp cậu…”

Châu Tiểu Manh hoàn toàn không nhớ cậu ta là ai nhưng nom khuôn mặt ấy tươi cười nên cô cũng lịch sự đáp: “Xin lỗi… tớ không nhớ lắm…”

Sau lưng có cơn gió thốc mạnh, Châu Tiểu Manh nghiêng đầu toan tránh thì một bàn tay vươn ra từ trong bóng tối chộp lấy cánh tay cô. Hai tay cô túm chặt cánh tay đó rồi nghiêng vai quăng một cú thật mạnh khiến gã bay véo qua đỉnh đầu, đập bốp xuống đất. Từ hồi nhỏ xíu chính Châu Diễn Chiếu đã dạy cô đòn Taekwondo này, bao năm rồi chẳng mấy dịp được lôi ra thực hành, dẫu sao kỹ thuật cũng không đến nỗi nào. Vừa đốn ngã được một kẻ, cô liền quay đầu bỏ chạy ra đường cái, nhưng rảo chân chưa được mấy bước đã bị một bọn người ráo riết đuổi theo. Một gã chộp vai cô, ghì chặt cổ, gí chiếc khăn tẩm thuốc mê, mùi tê xộc thẳng vào mũi khiến đôi chân bủn rủn, bụng bảo dạ biết chắc có chuyện chẳng lành. Những kẻ đuổi theo mỗi lúc một nhiều, có kẻ lấy khăn bịt kín mũi cô, cô vùng vẫy bạt mạng, vừa nhịn thở vừa vung chân đá hai kẻ nọ, chỉ mong thu hút được sự chú ý của người qua đường nào đó tình cờ ló đầu vào con hẻm, nhìn lấy một cái. Hôm nay cô sơ suất quá, cứ nghĩ trong trường là an toàn nhất rồi, nói gì thì nói, người trong giới này ai chẳng biết cô là em gái của Châu Diễn Chiếu, huống hồ khu vực này lại do đàn em đắc lực của Châu Diễn Chiếu là Cao Minh Tường phụ trách. Hồi khai giảng Châu Diễn Chiếu đã từng dặn cô, nếu xảy ra chuyện cứ đến tìm quán net Tường Long ở đầu phía Đông con phố.

Nào có ai ngờ, cô đang đứng cách quán net Tường Long có ba trăm mét thôi mà đã bị tập kích bất ngờ.



Tác gỉa có đôi điều muốn nói, diễn chơi thôi (đoạn thoại sau tán gẫu chovui là chính)

Cao Minh Tường: Anh Mười ơi, em bắt người về cho anh rồi đây…

Châu Diễn Chiếu: Mày bắt cóc em gái tao là cái quái gì thế hả?

Cao Minh Tường: Ơ thì tại con bé dám chiến tranh lạnh với anh. Anh yên tâm, em trói nó, quẳng lên giường cho anh rồi… ơ anh Mười rút súng làm gì thế… á anh Mười ơi đừng…”

“Đoàng!”

Ngoại truyện

Chung Thụy Phong nói: “Nhìn cái mặt chú Mười kìa, em là em lo lắm, đang sốt hết cả ruột đây này!”

Trương Tiền Chí lườm gã, đoạn hỏi một câu nhạt toẹt: “Chú mày lo cái gì?”

“Thì chú ấy chậm hiểu nên em lo chứ sao nữa! Thích thì tán đi, lại còn làm mình làm mẩy cơ, ngang phè như thế phỏng ích gì? Đàn bà thì phải nói ngọt nó mới nghe chứ!”

Mạch Định Lạc đang xem báo liền ngẩng đầu nhìn Chung Thụy Phong, rồi quay sang bảo Trương Tiền Chí: “Gọi cho thằng Sáu đi.”

“Tìm chú Sáu ạ?” Trương Tiền Chí ngây ra một lúc.

“Nó học dược, lại quen toàn bệnh viện nổi tiếng, tìm người đến khám cho thằng Chín xem nó bị bệnh gì.”

“Cái đệt!” Chung Thụy Phong ngoác mồm cười: “Hôm nay anh Cả lại nói truyện khôi hài thế chứ lại, nhất định là chị dâu ở nhà đang thoải mái với anh lắm đây!”

Mạch Định Lạc lườm gã, cái lườm này sắc lẻm như một mũi tên, khác hẳn với cái lườm vừa nãy.

Trương Tiền Chí vỗ đét vào lưng Chung Thụy Phong: “Đừng có mà xúc đúng chỗ phạm của anh cả như thế, biết thừa hai hôm nay chị dâu đã khó chịu thì chớ, lại còn nhắc đến làm anh cả mất vui à.”

“Hôm nay là valentine, các anh thì sướng rồi, chỉ có mình em là bơ vơ thôi, em mà làm mấy anh vui thì hóa ra em lỗ to à!”

Mạch Định Lạc đặt tờ báo xuống, dửng dưng bảo: “Nếu chú đã rảnh rỗi thế thì chi bằng đi tìm cho bạn trai cho chị Bảy của chú đi.”

Chung Thụy Phong rụt cổ, bảo: “Dạ em chẳng dám chọc vào chị Bảy đâu ạ. Mấy anh nói xem, chị Bẩy có bí ẩn không cơ chứ, rõ ràng là nhỏ tuổi hơn chúng ta, thế mà suốt ngày cứ như bà cụ non. Hễ nhắc đến đàn ông là chị gái này lại dứ em một cái bạt tai, mấy anh nói thử xem, hay chị ấy không thích đàn ông, hay là… lesbian…”

“Vớ vẩn!” Trương Tiền Chí bảo: “Đợt trước anh mày đến nhà nó lấy đồ, còn bắt gặp nó đang đánh nhau với người ta đấy… À mà cả hai người đang mặc áo ngủ vừa xô xát vừa cãi vã trong phòng khách, anh vừa bước vào thì con bé nhảy bổ ra, ôm chầm lấy anh, gọi cưng ơi, nó làm anh rùng cả mình, à mà lúc đó, ánh mắt thằng kia chỉ thiếu điều đục hai cái lỗ trên người anh thôi.”

“Có chuyện này thật à! Hai mắt của Chung Thụy Phong lóe sáng: “Sao anh không nói sớm! Đấy, thế chứ! Lần sau gặp chị Bảy em phải hỏi cho ra ngọn ngành mới được.”

“Cái tính của chú mày, thành công thì ít mà hỏng việc thì nhiều. Chú mày mà đi hỏi thì đánh rắn động cỏ, rồi em Bảy chẳng đời nào tâm sự với chú mày đâu.”

“Anh Năm ơi là anh Năm, anh thì nhất rồi! Hẳn anh đã tính cả rồi đúng không, nói mau, bằng không em không lết nổi qua lễ tình nhân này đâu!”

“Hiễu Dĩnh nhà chú vừa rời ra một cái là chú đã sinh sự rồi.”

Chung Thụy Phong hậm hực bảo: “Cái công ty dở hơi ấy lại đi tổ chức đào tạo kiểu khép kín chứ! Này thì lễ tình nhân! Lễ tình nhân mà cũng phải đi học à?! Đấy có phải là cuộc sống của loài người không? Tối nay em nhất định phải đi đập bể kính của cái trung tâm huấn luyện ấy cho mà xem!”

“Nhìn cái thể loại nhà chú kìa.” Mạch Định Lạc bảo, “Đập bể kính làm cái đếch gì, có cấm được công ty ấy thôi họp hành, thôi học hành, rồi ngoan ngoãn trả Tống Hiểu Dĩnh về cho chú không hả.”

“Vậy phải làm sao đây hả trời.”

Trương Tiền Chí đứng bên cạnh cười cợt: “Bàn đến việc tán gái ấy à, thì anh chúng mình là số một, có điều, anh cả này, hôm nay thằng Chín này toàn nói năng linh tinh, anh đừng dạy nó dễ thế!”

Mạch Định Lạc nhìn cái vẻ nôn nóng của Chung Thụy Phong, không nén được vừa tức vùa buồn cười: “Nói rõ ràng thế rồi mà chú vẫn chưa hiểu à?”

Chung Thụy Phong làm mặt rầu rầu, bảo: “Thề là em không nghĩ ra.”

Trương Tiền Chí đành phải đập vào đầu nó, rồi bảo: “Vừa nãy anh cả nói gì? Nói cho cùng là phải nghĩ cách để công ty đó không họp được nữa, mà cũng không tổ chức học hành được nữa?”

“Chọc thủng toàn bộ lốp xe của công ty đó!”

Trương Tiền Chí trợn mắt.

“Hay là, bảo thằng Mười Một sai người đến trộm sạch con dấu tài vụ của bọn nó!”

Trương Tiền Chí lại trợn mắt.

Chung Thụy Phong lắc đầu, bảo: “Em chịu, không nghĩ ra…”

“Phải giải quyết tận gốc! Chú nói xem, ai mới có quyền quyết định không tổ chức họp hành, học hành ở công ty đó nữa?”

“Đương nhiên là lão sếp của bọn nó rồi!”

“Thì đấy!” Trương Tiền Chí nhẹ nhõm bảo: “Hiểu chưa?”

Chung Thụy Phong như sực tỉnh ngộ: “Em sẽ đi bắt cóc thằng sếp của cái công ty đó ngay bây giờ!”

Mạch Định Lạc đang nhấp tách trà, suýt thì phun cả nước trà ra đằng miệng, không thể nào nén nổi buồn cười. Trương Tiền Chí bưng mặt tỏ vẻ thất vọng, Chung Thụy Phong cười hì hì, bảo: “Thì mua đứt công ty đó là xong chứ gì! Mấy anh tưởng em không nghĩ ra hả, em đùa mấy anh thôi!”

Trương Tiền Chí vỗ bốp vào đầu thằng em một cái: “Càng ngày càng đổ đốn! Giờ lại còn biết giả ngu cơ đấy!”

“Em mà không giả ngu thì sao trêu các anh cười được.” Chung Thụy Phong chân tình khuyên Mạch Định Lạc: “Anh cả này, nếu anh đã biết tỏng thủ đoạn này, sao lại không ngăn được chị dâu đi làm, cứ mua đứt cái công ty mà chị dâu đang làm việc ấy thì có phải là xong rồi không!

Sắc mặt Mạch Định Lạc sưng sỉa, còn Trương Trí Tài lại thở dài đánh sượt, rầu rầu bảo: “Lần này chị dâu chơi ác quá, từ hồi anh cả mua đứt công ty nọ thì chị ấy lại đi tìm việc ở chỗ khác…”

“Thì cứ mua tiếp!” Chung Thụy Phong bảo: “Đàn bà phụ nữ nữ ấy mà, cứ đeo bám đến cùng là chị ấy sẽ ngoan ngoãn đầu hàng thôi.”

Trương Tiền Chí lại thở dài: “Chú mày tưởng anh cả không nghĩ đến à, nhưng lần này thì chị dâu chơi ác thật…chị ấy lại đến làm ở CHINA NATIONAL PETROLEUM chứ…”

Khả năng Tiếng Anh của Chung Thụy Phong vốn đã kém, lúc ấy chỉ nghe loáng thoáng chưa kịp hiểu: “Công ty gì cơ…”

“CHINA NATIONAL PETROLEUM,” Trương Tiền Chí cười gượng: “Tên tiếng trung là Tập đoàn Dầu khí Trung Quốc, đứng thứ sáu trong bảng xếp hạng năm trăm tập đoàn hàng đầu thế giới”.



chú thích: Trương Tiền Chí, Mạch Định Lạc, Chung Thụy Phong là tên những nhân vật chính trong tuyển tập Tôi yêu xã hội đen – của Phỉ Ngã Tư Tồn. Trong đó Mạch Định Lạc là anh Cả, Trương Tiền Chí là anh Năm, Chung Thụy Phong là em Chín. Cô Bảy là Khương Viên. Mười Một là Lang Giang. Sáu là Dương Diên Lãng.
Vay tiền Online, Duyệt 10 Triệu CHỈ 30 Phút
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện