Không Kịp Nói Yêu Em Chương 24

Tĩnh Uyển mơ mơ màng màng thiếp đi giây lát,nhưng lập tức tỉnh dậy.Sau lưng cô mồ hôi nhễ nhại,tàu vẫn ầm ầm lao đi,đường sắt phát ra âm thanh lạch cạch lạch cạch tay cô ấn vào ngực.Trên cửa sổ rèm cửa rủ xuống,cô ngồi dậy lần mò mở cửa ra,bên ngoài là một khoảng tĩnh lặng,không nhìn thấy gì.

Lan Cầm ngủ gục trên chiếc ghế sôfa đối diện giường cô,nghe thấy tiếng động liền gọi nhỏ một tiếng: “phu nhân”.Cách xưng hô đó chói tai một cách kì lạ,cô chầm chậm buông tay ra,Lan Cầm không nghe thấy gì,tưởng cô ngủ rồi không nói nữa.Cô lại nằm xuống mở to đôi mắt trong bóng tối,chiếc đồng hồ đó đặt bên cạnh gối,tích tắc tích tắc,mỗi âm thanh đều giống như gõ mạnh vào tim cô.Chuyến tàu này dường như vĩnh viễn không đi ra khỏi màn đêm nặng nề.

Cô cuộn mình lại,tuy chăn rất dày nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh thấu xương.Màn đêm tĩnh mịch như thế,giống như cũng vĩnh viễn không đợi được đến ngày mai,tiếng ầm ầm nặng nề của tàu hỏa như lăn qua trên đầu,da thịt co lại từng phần,co đến mức căng như một mũi tên,cô khôngthể nghĩ đến bài thông báo đó,một chữ cũng không thể nghĩ.Tì thiếp Doãn thị…lấy vì lợi ích…anh đính cô lên chiếc giá sỉ nhục như thế,anh ép cô như thế,gần như muốn ép cô vào đường cùng.Cô xưa nay chưa từng hận ai,sự hận thù này giống như hàng ngàn con kiến,gặm nhấm cắn xé tim cô,khiến cô không có cách nào suy nghĩ bất cứ điều gì.Chỉ có một ý nghĩ cố chấp như phát điên,cô chỉ cần anh đích thân nói một câu.

Tàu hỏa đến Thừa châu vào lúc chiều tà,ngoài trời tuyết rơi lác đác.Tuyết cô độc không một tiếng đọng rơi xuống sân ga,chạm đất lập tức tan ra,nền xi măng ướt nhẹp,tất cả điều ướt át.Mấy chiếc ô tô đậu trên sân ga,trên xe tích một lớp tuyết rất mỏng,đang không ngừng tan thành nước.Tất cả lữ khách tạm thời không được phép xuống tàu.Cửa phòng của họ mở ra trước,Lan Cầm sợ cô trượt ngã,cẩn thận đưa tay định đỡ cô,cô đẩy tay Lan cầm ra,tay vịn vào cầu thang tàu hỏa lạnh cóng,mùi gỉ sắt nồng tanh như mùi máu.Hà Tự An đích thân dẫn người đến đón cô,thấy cô xuống tàu lập tức đi lên trước vài bước, vẻ mặt cũng cung kính: “phu nhân đi đường vất vả rồi,tối qua Cậu sáu mới đáp máy bay về,bây giờ đang đợi phu nhân đó”.

Cô chậm rãi đáp: “không cần mở miệng ra là gọi tôi phu nhân,cậu sáu các người đăng thông báo như vậy,chẳng lẽ anh không biết sao?”

Hà Tự An bị nói móc như thế nhưng vẫn mĩm cười đáp: “vâng” một tiếng ,tự mình giữ cửa xe để Tĩnh Uyển lên xe.Xe chạy nhanh như bay,sau khi vào thành đi vào một con phố tĩnh mịch,rẽ vào một căn nhà rất lớn,xe của họ chỉ ấn còi,bên trong liền có người ra mở cửa sắt,để xe họ lái thẳng vào trong.Khuôn viên đó rất lớn,xe rẽ mấy lần mới dừng lại một ngôi nhà kiểu Tây.Hà Tự An xuống xe mởcửa cho Tĩnh Uyển.Tuy là mùa đông cong viên tùng bách vẫn xanh mơn mởn,thảm cỏ ở cổng vào cũng xanh non như nhung.Cô đâu có tâm trạng ngắm cảnh,Hà Tự An nói: “Doãn tiểu thư có thấy hài lòng ở đây không?Đây là Cậu Sáu đặc biệt sắp xếp chỗ cho Doãn tiểu thư,tuy thời gian gấp rút nhưng cũng không ít công sức”.Tĩnh Uyển chỉ hỏi: “Mộ Dung Phong đâu?”.

Hà Tự An nói: “Cậu Sáu ở trên lầu”,rồi dẫn cô đi vào trong nhà.Phòng khách lầu một bốn bề được trang hoàng lộng lẫy,cửa sổ đều được buông rèm lụa hoa lệ,dùng tua màu vàng kết lại,đồ dùng cổ kiểu Pháp,gỗ đào trải qua năm tháng sáng bóng màu đỏ thẳm như ngọc,ghế sôfa điều được bọc gấm nhung màu vàng,tấm thảm trải nền dày trên sàn ngập gót chân ,cách bày biện không thua soái phủ bao nhiêu.Hà Tự An cố tình nói: “Cậu sáu nói Doãn tiểu thư thích đồ dùng kiểu Pháp,trong thời gian gấp rút như vậy,chúng tôi cũng mất chút công sức mới làm được”.Tĩnh Uyển không thèm nhìn mấy thứ hào nhoáng đó,không đợi chỉ dẫn ,đi thẳng lên lầu,Hà Tự An đi ngay phía sau,luôn miệng nói: “Doãn tiểu thư có gì từ từ nói,Cậu Sáu là bất đắc dĩ”.Tĩnh Uyển quay đầu lại lạnh lùng lườm một cái.Anh ta vốn vẫn muốn nói lót vài câu,lúc này cảm thấy ánh mắt cô lướt qua giống như sương băng nước đá khiến người ta rùng mình,cảm thấy hơi sợ hãi,trực giác thấy việc này không dễ giải quyết,lúc này đã đến bên ngoài phòng ngủ chính,anh không tiện đi theo đàng dừng bước.

Mộ Dung Phong tâm trạng bức bối,khoanh tay đi lại ở đó,chỉ nghe Thẩm Gia Bình bên ngoài gọi một tiếng: “Cậu Sáu”,Tĩnh Uyển đã đi thẳng vào,cô nhiều ngày không ngủ,đôi mắt hõm sâu,trên má hơi đỏ bất thường.Người cô run run ,tà áo của chiếc sườn xám hoa đào nhung khẽ lay động như làn sóng.Khóe môi anh động đậy,muốn nói gì đó nhưng không nói nổi.Tĩnh Uyển đi lên hai bước,vứt tờ giấy đang nắm chặt trong tay vào mặt anh,âm thanh như rít qua kẽ răng: “Mộ Dung Phong!”.

Anh đưa tay chụp lấy tờ giấy vừa nhìn thấy đã biết là tờ giấy đăng kí kết hôn của mình và cô.Anh đưa tay ra theo bàn năng nắm chặt lấy cánh tay phải của cô: “Tĩnh Uyển em nghe anh nói”.Cô không hề vùng vẫy,chỉ lạnh lùng nhìn anh.Anh nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt,hơn hai mươi năm nay đều là muốn gì được nấy,nhưng trong giây phút này anh lại bị ánh mắt đó làm tổn thương.Dường như anh có cảm giác sợ hãi,sự sợ hãi chưa từng có,khiến anh dường như rối loạn hết tâm can,cô không khóc cũng không làm ầm ĩ,chỉ là nhìn anh đoạn tuyệt như thế,những lời nói anh đã nghĩ trước đã ở trên môi nhưng lại nói ra khó khăn đến vậy: “Tĩnh Uyển… em hiểu cho anh.Việc này là anh có lỗi với em,nhưng anh yêu em,chỉ là trước mắt bất đắc dĩ phải lo toàn cục.Anh đưa em đi Nhật,chính là không muốn khiến em đau lòng”.

Môi cô nở một nụ cười lạnh lẽo: “vợ lẽ họ Doãn,lấy gì lợi ích quân sự.Mộ Dung Phong hóa ra anh yêu tôi như thế sao?”.Anh rối loạn bất an: “Tĩnh Uyển em không thể không hiểu lý lẽ.Anh đối với em thế nào,trong lòng em chẳng lẽ khong rõ sao?em cho anh thời gian ba đến năm năm,bây giờ kết thông gia với Trình gia cũng là kế sách,vì quyền lợi ,đợi anh ổn định tình hình,anh lập tức cho em danh phận em đáng được.Tĩnh Uyển ,anh từng nói sẽ đem tât cả thiên hạ này đến trước mặt em”.

Cả người cô đang run rẩy: “thiên hạ của anh tôi không cần,tôi chỉ hỏi anh một câu,hôn ước của chúng ta bây giờ anh phủ nhận,có phải không?”.

Anh nắm chặt tờ giấy kết hôn đó,không hề trả lời,cổ tay cô ở trong lòng bàn tay anh,yếu ớt như chỉ cần bóp nhẹ sẽ vở tan: “Tĩnh Uyển anh chỉ muôn em cho anh thời gian ba đến năm năm,đến lúc đó anh nhất định ly hôn cưới em”.Cô rút tay về,rút ra từng chút từng chút.Nụ cười trên môi dần dần nở ra trên mặt,đáy mắt không che dấu sự lạnh lẽo: “Nếu đã như thế,Cậu Sáu,tôi chúc anh và Trình tiểu thư răng long đầu bạc”.

Sự xa xôi trong mắt cô khiến đáy mắt anh run rẩy,anh mô thật mạnh cô vào lòng: “Tĩnh Uyển”.Cô giơ tay lên tát anh một cái.Anh hơi động đậy cuối cùng không trốn không tránh,chỉ nghe “bóp” một tiếng vang lên khô khốc,mặt anh dần dần hiện lên vết ngón tay.Cái tát này của cô dường như dùng hết sức lực,cô loạng choạng lùi về sau.Anh giữ chặt mặt cô: “Tĩnh Uyển”.Môi anh hoảng loạng mà nóng bỏng đổ ập xuống,cô chỉ có một cảm giác buồn nôn,khó chịu đến cực điểm,hết sức tránh đi.Sức lực anh lớn đến đáng sợ,cô không vùng vẫy được,trong lúc cấp bách,cô cắn thật mạnh vào môi anh,anh đau đớn ngẩng mặt lên,cô nhân cơ hội nắm lấy cổ anh,anh chỉ dùng một tay cũng đủ để khống chế được hai cánh tay cô.Cô không địch lại sức lực của anh,hơi thở anh phả vào mặt anh,cô khó chịu đến cực điểm,chỉ có một cảm giác buồn nôn như trời đất đảo lộn.Đầu gối dùng sức húc lên,anh hự một tiếng né sang bên bên cạnh.Tay cô chạm phải một thứ lạnh lẽo,là khẩu súng trên thắt lưng da của anh,cô dùng toàn bộ sức lực bản thân rút súng ra, “lạch lạch” một tiếng mở chốt an toàn,ngắm thẳng vào anh.

Cơ thể anh cứng đờ đó,cô thở dốc từng hồi,ngực đau đớn phập phồng.Còn anh ngược lại,trấn tĩnh chầm chậm nói: “Hôm nay em một phát giết chết anh là được.Tĩnh Uyển,anh có lỗi với em,nhưng anh không có cách nào buông tha em”.

Nước mắt cô lã chã chảy xuống,trong làn nước mắt mơ hồ,khuôn mặt anh xa xôi mà lạ lẫm,tất cả mọi thứ trước đây đều ầm ầm đảo lộn,nhiều việc như thế,nhiều quá khứ như thế,đến hôm nay,vạn ngàn cực khổ hóa ra đều là vô ích.Anh từng nói đời này kiếp này,trọn đời trọn kiếp lâu dài như thế,không ngờ đến bây giờ lại dừng lại không đi tiếp.Anh đưa tay ra,đặt vào miệng súng của cô,chầm chậm đưa đến ngực mình,ngón tay cô đang run rẩy,tay anh ấn vào ngón tay cô: “Em bóp cò đi,chúng ta coi như xong”.

Nước mắt cứ thế chảy xuống,cô chưa từng yếu ớt như vậy,khóe môi cô đang run rẩy,trong họng như đang có con dao nhỏ khứa từng nhát,trong mắt anh chỉ có khuôn mặt cô,nhìn cô quyến luyến,dứt khoát dùng sức kéo miệng súng về phía trước: “bắn đi”.Nước mắt lạnh lẽo chảy xuống,cô nấc nghẹn: “đồ khốn nạn tôi mang thai đứa con của anh rồi”.cơ thể anh run lên giống như sấm chớp giữa ngày nắng,gần ngay bên tai,ầm ầm tiến đến.Tay anh trong chốc lát trượt xuống,trên mặt mơ hồ giống như nghe nhầm,trong mắt lúc đầu chỉ có kinh ngạc,dần dần hiện lên sự mừng rỡ,thương yêu,quan tâm,bi thương,phiền não ,do dự..phức tạp đến mức ngay cả bản thân anh cũng không biết lúc đó rốt cuộc mình đang nghĩ gì.

Khóe miệng anh hơi động đậy,cuối cùng vẫn hơi lùi về phía sau một bước,cô chỉ có thể nghe thấy tiếng nức nở nho nhỏ của mình,anh do dự đưa tay ra ,đặt lên bờ vai run rẩy của cô.Mặt cô vùi sâu vào vai anh,dường như chỉ có cách này mới bảo vệ được mình.Lòng anh rối như tơ vò,tư thế của cô vẫn là đang kháng cự,anh cưỡng ép ôm cô vào lòng.Cô vùng vẫy ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên,trong ánh mắt gần như van xin.Cô xưa nay hiếu thắng chưa từng nhìn anh như thế,anh mềm lòng cảm giác đau đớn lăn tăn đó ập đến từng đợt,giống như con tằm kết kén,hàng ngàn hàng vạn sợi tơ,kết lại từng sợi,kết chặt khiến anh không thở được.Anh chưa từng có cảm giác như thế,cốt nhục của anh-cô mang thai đứa con của anh.Đây mới là việc quan trọng nhất trên thế giới thậm chí còn quan trọng hơn giang sơn rộng lớn…khóe miệng anh hơi mấp máy,gần như muốn buộng miệng đồng ý với cô.Đứa con của anh và cô,sự tiếp nối cùng dòng máu giữa họ ,thứ chảy cuồn cuộn trong anh hình như không phải là máu,mà là một ngọn lửa,từ nay về sau cô mới là của anh,hoàn toàn là của anh.Một phần của họ đã hòa vào nhau,đời này kiếp này đều ở bân nhau.Ánh mắt anh nhìn vào tấm bản đồ trên tường,lãnh thổ rộng lớn dùng vạch đỏ ngăn cách,chính là giang sơn vô bờ hai mươi mốt tỉnh Vĩnh Giang.Trong giây phút chần chừ đó,cô đã nhìn thấy hết cô rùng mình,chút hi vọng cuối cùng giống như ngọn đuốc tàn trong gió,lóe lên yếu ớt rồi tàn lụi thành tro.Cả cơ thể cô đều như tro tàn,đường dẫn hơi nước trong phòng quá ấm,toàn thân cô lại lạnh ngắt,không chút ấm áp.

Cô bỗng nhiên phản ứng lại,đứng dậy lao ra bên ngoài cửa,vừa mới đi được ba bốn bước,anh đã đuổi theo giữ chặt lấy cô: “Tĩnh Uyển em nghe anh nói,anh sẽ không để em và con tủi thân.Trình Cẩn Chi chỉ có hư danh.em ở đây trước đợi thời cơ đến anh sẽ đón em về nhà”.

Cơ thể cô cứng đờ,cô dường như dùng hết toàn bộ sức lực mới quay mặt lại được,đầu lưỡi cũng như tê đi,cô nói rất chậm nhưng từng từ câu rất rõ ràng: “Mộ Dung Phong nếu như anh muốn nạp thiếp thì giờ tôi sẽ nói rõ ràng cho anh biết,nếu tôi không phải vợ đường đường chính chính,đứa bé này tôi quyết không sinh ra”.Từng đường gân sanh trên trán anh nổi lên,mắt anh đầy sát khí: “nếu em dám động đến con anh,anh sẽ khiến em hối hận cả đời”.

Mắt cô thoáng hiện nụ cười xa xôi,giọng nói cô nhè nhẹ,hơi nhỏ giống như nằm mơ: “Cả đời…”bên ngoài cửa sổ có tiếng gió nhẹ,bông tuyết lác đác đập vào cửa kính,trong chốc lát tan thành giọt nước nho nhỏ.Giống như ngày hôm đó ở trên núi,lá cây lớn rơi từ trên đỉnh đầu xuống,đỏrực như mưa,vô số lá đỏ lác đác rơi xuống đất,giống như vô số mảnh vụn màu đỏ: “Đầy thêm ai quét lá vàng thu rơi(*)lúc đó ý nghĩ cô thoáng qua,quên xuất xứ của câu nói ấy.Cô ôm chặt lấy cổ anh,anh đi lên bậc thang từng bước,mỗi bước đều hơi loạng choạng,nhưng nhưng bờ vai anh rộng lớn như có thể cõng cô cả đời,anh nói: “Anh cõng em cả đời”.

(*)Trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị,bản dịch của Tản Đà(BTV).

Cô nhớ lại cả bài trường ca đó: “xin kết nguyện chim trời liền cánh,xin làm cây cành nhánh liền nhau”(*).Cô quên rồi câu cuối cùng hóa ra là: “trời đất hỡi muôn đời còn tan tác,hận này man mác thuở nào quên”(**)cô lại quên mất quên câu cuối cùng đó.

Nước mắt trên mặt vẫn lạnh,tim cô cũng lạnh,lạnh như tro tàn. “Kìa Nam Uyển,nọ Tây Cung,Đầy thềm ai quét lá vàng thu rơi?(***).Lời thề son sắt như thế,làm sao chống lại được thương tích đầy rẫy,vận đổi sao dời?trái tim cô đã hoàn toàn lạnh giá,đã chết, “mày ngài trước ngựa bây giờ thương ôi”(****),cô đã chết trái tim yêu anh cũng đã chết.

Cô nhìn anh khinh bỉ: “Cả đời của anh là bao lâu,Cậu Sáu Mộ Dung?”

Tuyết bên ngoài biến thành hạt,lộp độp lộp độp rơi trên cửa kính,vội vả tan đi,càng lúc càng nhiều hạt tuyết gõ vào cửa kính hơn.Cô lao đến mở khóa,gió lạnh thấu xương ập vào người,táp vào mặt rác đến đau đớn,gió kèm theo hạt tuyết đập vào người cô,vội vã dày đặt khiến người ta khó thở,xung quanh đều là tuyết bắn ra,bên dưới là bóng tối không nhìn rõ,cám dỗ cô vô hạn.

(*)trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị,bản dịch của Tản Đà(BTV)

(**)trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị ,bản dịch của Trường Xuân Phạm Liễu(BTV)

(***)trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị,bản dịch của Tản Đà(BTV)

(****)trích Trường hận ca của Bạch Cư Dị,bản dịch của Tản Đà(BTV)

Cô chưa kịp lao về phía bóng tối vô bờ đó,anh đã lao tới nắm chặt lấy cô,kéo cô ra khỏi cửa sổ.Cô hoảng loạn cắn vào tay anh,mùi máu tanh xọc vào miệng,toàn thân anh căng cứng nhưng bất luận thế nào cũng không buông tay cô ra,máu ấm nóng chảy vào trong miệng,cô không thể chịu nổi ,quay mặt đi nôn dữ dội.

Cô vốn không ăn gì nôn thốc nôn tháo,dường như muốn nôn cả dịch mật ra.Tay anh rủ xuống máu chảy xuống thảm trải nền,tạo ra một rừng hoa nhỏ màu đỏ.

Cô gần như nôn hết toàn bộ sức lực cuối cùng,thở dốc yếu ớt,anh nâng mặt cô lên,trong mắt cô chỉ có sự hận thù tuyệt vọng,hơi thở anh hơi gấp gáp: “Doãn Tĩnh Uyển ,nếu em dám làm chuyện này nữa,anh sẽ khiến cả nhà em cùng chết với em!”.

Bàn tay đỡ cơ thể cô run rẩy,cơ thể cô cũng đang run rẩy,cô cắn chặt môi dường như muốn cắn nát môi mình.Anh lớn tiếng gọi người,Thẩm Gia Bình sớm đã tránh ra xa,một lúc sau nghe thấy mới liền vội đến.Mộ Dung Phong chỉ cửa sổ: “gọi người đóng hết cửa sổ lại”.Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn cô: “Trông chừng cô ấy cho tôi,nếu cô ấy thiếu một sợi tóc,tôi sẽ hỏi tội anh”.

Thẩm Gia Bình thấy tình cảnh đó cũng hiểu được phần nào,vội vàng đáp “vâng”.Mộ Dung Phong quay mặt lại,liếc cô một cái lạnh lùng,quay đầu bước đi,Thẩm Gia Bình chần chừ một tiếng gọi: “phu nhân”.Tĩnh Uyển tực ở đó,khóe miệng của cô vẫn còn máu của anh,cô đưa tay lên lau đi,cảm giác buồn nôn lại trào lên,lần mò tựa vào cột giường,yếu ớt dường như đứng không nổi.Thẩm Gia Bình thấy vậy cảm thấy rất không tiện,liền gọi Lan Cầm đến đỡ cô.Mặt cô vẫn ửng đỏ và hiện rõ sự mệt mỏi,nhưng sự cuồng nhiệt trong tim ấy tan đi,cô dần dần tỉnh táo lại.Cô đã làm một việc ngốc nghếch,không ngờ cô đã đẩy mình đến bước thảm hại như thế này.

Lan Cầm đem nước đến rửa mặt cho cô,cô mặc kệ cho Lan Cầm dùng khăn nóng lau lên trán.Hơi nóng của khăn mặt cho cô hơi chút ấm áp,cô dùng bàn tay run rẩy cầm lấy chiếc khăn,chầm chậm lau đi hàng lệ trên mặt.Lan Cầm lấy hộp phấn và sáp thơm của Pháp đến,nói: “phủ chút phấn thì hơn,sắc mặt của tiểu thư như vậy không ổn”.Cô vô thức nhìn mặt mình trong gương,mắt đã lõm sâu vào trong,hốc hác giống như hồn ma,càng giống như chiếc hũ trống mất linh hồn.Cô lại ấn mạnh chiếc khăn đó vào mặt,ngay cả chút hơi ấm cuối cùng cũng không còn,hơi lạnh,ướt lạnh.Không cô tuyệt đối không thể như vậy.

Cảnh vệ đã cầm các loại búa đinh vào,bộp bộp đóng đinh vào cửa sổ.Bên ngoài màu trời đen tối,chỉ thấy gió Bấc như gào thét,tuyết ào ào rơi xuống.
Vay tiền Online, Duyệt 10 Triệu CHỈ 30 Phút
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện