Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt) Quyển 14 - Chương 32: Phiên ngoại. Chuyện xưa cuối cùng

Lúc này ra ngoài làm việc trở về rồi, trong thời gian ngắn, Cố Dần Thành không gặp phải nhiệm vụ nào cần hắn xuất mã. Bởi vì đáp ứng Diệp Huyên, hắn thuận thế gia nhập tổ nghiên cứu, cũng tham dự khai phá hệ thống cộng tình.

Bất tri bất giác, hai mươi năm cứ như vậy đi qua.

Quản lý viên thời không thay đổi từng đợt lại từng đợt, Diệp Huyên cũng từ phòng trọ nhỏ lúc trước chuyển đến nhà mới, bộ dạng của nàng và Cố Dần Thành không có chút thay đổi. Theo tu vi của nàng dần dần cao hơn, tuy rằng thí nghiệm vẫn đang khẩn trương nghiên cứu, Diệp Huyên cũng không thể không tiếp nhận nhiệm vụ dài ngày, xuyên không đến một thế giới phụ linh khí đầy đủ để tu luyện.

Lúc này đây lại là năm mươi năm nữa, trong năm mươi này, Diệp Huyên độc lập tự đối phó không biết bao nhiêu người xuyên không, gặp phải hơn trăm lần nguy hiểm tính mệnh, còn nàng và Cố Dần Thành bất quá là ít ỏi gặp nhau vài lần.

nói không tưởng niệm đương nhiên là giả, nhưng Diệp Huyên biết, mặc dù bọn họ hai người đang ở phương nào, cách nhau rất xa, vẫn luôn có ngày gặp lại nhau.

Ngay vào đầu năm thứ năm mươi ba, tu vi Diệp Huyên tích lũy nhiều năm đã đột phá, rốt cục thuận lợi trở thành Nguyên anh chân quân có được trường sinh.

Nàng về thế giới chủ, lại là một lần cảnh còn người mất, thương hải tang điền. Tới đón tiếp nàng có gương mặt quen thuộc, cũng có xa lạ, nhưng nàng dĩ nhiên tập mãi thành quen -- chỉ cần người kia vẫn còn, hết thảy đều không sao.

Mà trong quá trình bảy mươi năm khai phá hệ thống cộng tình, đội ngũ quản lý viên thời không cũng chậm rãi lớn mạnh, trở thành một lực lượng không thể khinh thường. Tuy rằng hệ thống cộng tình thủy chung chưa hoàn toàn khai phá thành công, ở trong quá trình nghiên cứu, các nhân viên thí nghiệm cũng tìm được nhiều biện pháp để làm giảm phiêu lưu nguy hiểm của thân xuyên.

Được Cố Dần Thành trù tính nhiều mặt, bốn mươi năm trước, hắn dẫn theo đồng nghiệp thoát ly khỏi Cục hành động đặc biệt, thành lập một tổ chức chính thức -- Cục quản lý xuyên không.

Người sáng lập Cục quản lý được nhận định là Cố Dần Thành cùng lúc đó còn có Diệp Huyên đang ở thế giới phụ chấp hành nhiệm vụ, tuy Diệp Huyên dốc sức chối từ, nhưng các đồng nghiệp đều cho rằng, nếu không phải nàng kiên trì khai phá hệ thống cộng tình, chỉ sợ đội ngũ quản lý viên thời không vĩnh viễn cũng sẽ không thể lớn mạnh được như thế.

Diệp Huyên không phải người già mồm cãi láo, mọi người đã nguyện ý cho nàng thù vinh này, vậy nàng toàn lực ứng phó, lấy hành động để chứng minh bản thân mình xứng đáng với phần vinh quang này là được.

Trở về rồi, nàng liền toàn tâm lao vào khai phá hệ thống cộng tình, lo lắng hết lòng, dốc hết tâm huyết. Trong quá trình hệ thống dần dần hoàn thiện, được Cố Dần Thành mưu hoa, học viện xuyên khôngchuyên dùng để bồi dưỡng quản lý viên thời không cũng được thành lập, tuy rằng quy mô còn nhỏ, nhưng Diệp Huyên tin tưởng, đợi đến ngày nào đó hệ thống cộng tình triệt để nghiên cứu phát triển thành công, sẽ càng lúc càng lớn.

Nhưng mà sau này, ai cũng không dự đoán được phát sinh sự cố thí nghiệm kia. Hệ thống cộng tình rốt cục được thành công khai phát rồi, thì Diệp Huyên lâm vào ngủ say vĩnh viễn.

Nàng đần độn không biết phần trí nhớ bị lãng quên kia ngủ say bao lâu, đợi đến khi nàng thanh tỉnh, nghĩ lại hết thảy, thế gian này đã ít có người nhớ được nàng.

Dù là đồng nghiệp lúc trước kề vai chiến đấu hay là người mới vừa gia nhập Cục quản lý xuyên không, nàng bị lãng quên trong sông dài thời gian, ít có người nhớ nổi. Đối với người mới thoả thuê mãn nguyện mà nói, bọn họ chỉ biết là Cục quản lý xuyên không có hai người sáng lập thần bí, một là họ Cố, một người khác lại coi như chưa bao giờ tồn tại.

Tiếc nuối sao? Diệp Huyên nghĩ, quả thật là có một chút tiếc nuối, nhưng cũng chỉ là một chút nhỏ bé. Hối hận sao? Vì hiện tại, nàng chưa từng hối hận.

Nhưng nàng áy náy, bởi vì người kia đau khổ đợi nàng mấy trăm năm, người duy nhất còn nhớ rõ nàng kia, vẫn như lúc trước từng hứa hẹn -- "Em là người anh yêu nhất... anh vĩnh viễn sẽ không quên em."

Ngày xuân nắng ấm, Diệp Huyên ngồi ở trên bàn đu dây, xem Cố Dần Thành cách đó không xa dắt bé trai nho nhỏ chạy như điên trên cỏ, bé trai vừa chạy, vừa cười khanh khách. Cố Dần Thành mở ra hai tay đỡ ở phía sau lưng hắn, trong miệng oán giận: "Chạy chậm một chút, cẩn thận té ngã."

"Mẹ, mẹ!" Bé trai nhảy nhót chạy tới chỗ Diệp Huyên.

"Đừng nháo mẹ con", Cố Dần Thành kéo vạt áo sau của bé trai, một tay nhấc con lên, "Trong bụng mẹ có tiểu bảo bảo, phải cẩn thận không thể đụng vào."

"Vậy tiểu bảo bảo khi nào thì mới đi ra nha?" Bé trai chớp mắt ngửa đầu hỏi.

"ừ ", Cố Dần Thành một bộ dáng nghiêm trang trầm ngâm, "Chờ con ngoan ngoãn nghe lời thì bé sẽ đira."

"Phốc", Diệp Huyên nhịn không được cười một tiếng, "anh lại lừa nó", nói xong vẫy tay với con trai, "Đến đây, để mẹ lau mồ hôi cho con."

Bé trai lại uốn éo thân mình: "Mẹ nhìn kìa, bươm bướm!" rồi xoay người túm Cố Dần Thành chạy đi.

một đôi cha con lại chơi đùa tiếp, Diệp Huyên ánh mắt càng ôn nhu, nhìn thân ảnh cao lớn kia, tiếng nóinhỏ phảng phất như gió nhẹ phân tán trong nắng ấm: "Em cũng... sẽ không quên anh."

Kết thúc cảm nghĩ: Chuyện xưa đến đây là chính thức kết thúc ~(≧▽≦)/~
Nhấn vào đây để nhận thông báo khi có chương mới
Đánh giá :
10/10 - từ 1 lượt đánh giá
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện