Ăn Thịt Chi Lữ (Cuộc Hành Trình Ăn Thịt) Quyển 14 - Chương 30: Phiên ngoại. Hằng ngày cùng con sói to 2 (H)

Đại dâm thú Cố Dần Thành cười tủm tỉm cũng không nói chuyện nữa, mà lấy tay chống má, có bao nhiêu hứng thú nhìn Diệp Huyên, Diệp Huyên cầm nĩa cũng không yên lòng, chọc chọc bánh mì trong mâm, bị ánh mắt nóng rực đối diện kia nhìn đến thật sự chịu không nổi, tức giận ngẩng đầu: "khôngđược nhìn, ăn cơm!"

Cố Dần Thành buông tay: "Em đã quên là anh không cần ăn cơm?"

Diệp Huyên lúc này mới phản ứng lại, Cố Dần Thành vốn là Nguyên anh tu sĩ, thần hồn gửi gắm đại đạo, dù rằng pháp tắc tác động đến thế giới chủ này không đồng dạng như thế giới tu chân, nhưng cũng có thể vẫn ích cốc. Còn Diệp Huyên tu vi kém hơn hắn, trở lại thế giới chủ rồi, bởi vì nơi này linh khí mỏng manh hơn thế giới tu chân, không chỉ tu luyện tiến triển chậm lại, cũng một lần nữa cần phải ăn ngũ cốc.

Cố Dần Thành cười nói: "Chờ hạng mục thí nghiệm đi vào quỹ đạo, em còn phải tìm một thế giới phụ có linh khí đầy đủ mới được, bằng không tu luyện của em sẽ bị trở ngại, tu vi cũng khó có thể tăng lên."

"Em đây chẳng phải cũng muốn đến một thế giới phụ ở mấy chục, mấy trăm năm sao?" Diệp Huyên tuy cũng làm quản lý viên thời không, nhưng từ khi nhận chức tới nay còn chưa từng chấp hành loại nhiệm vụ này, trong lòng còn đang nói thầm.

Nam nhân đối diện nghe xong lời này, tựa tiếu phi tiếu chợt nhíu mày: "Thế nào, sợ không còn gặp mặt lại nhớ anh?"

Diệp Huyên sớm quen với da mặt hắn dày, nghe vậy trợn trừng mắt: "Phải phải phải, mỗi ngày em đều nhớ anh, nhớ anh nhớ đến ngủ không được." nói đến đây, nàng đã có chút ngượng ngùng, thực tế Cố Dần Thành đi thế giới phụ chấp hành nhiệm vụ hơn nửa năm nay, Diệp Huyên quả thật nhớ hắn vô cùng. Mới bắt đầu là lo lắng hắn gặp nguy hiểm, sau này lại bởi vì một mình trông phòng, trong lòng vắng vẻ không nói, hoa huyệt không có gậy thịt kia an ủi, ban đêm trằn trọc không yên, có chút gian nan.

Cho nên Cố Dần Thành đã trở lại, Diệp Huyên ngoài miệng trách hắn không biết tiết chế, kỳ thực cũng là thực tủy biết vị, hận không thể để đại dương kia vật thao lạn mình, để bản thân lúc nào cũng thể nghiệm cực lạc khoái cảm dục tiên dục tử kia.

Đương nhiên, loại chuyện này Diệp Huyên tuyệt đối sẽ không nói ra miệng, bằng không còn khôngkhiến cho con sói to đối diện này đắc ý đến cái đuôi cũng cong lên tận trời đi?

Nghĩ đến đây, nàng vội cúi đầu, tiếp tục đối phó với bánh mì trong mâm. đang vùi đầu ăn, bỗng nhiên mu bàn chân nóng lên, tay Diệp Huyên run lên, dĩa bạc ở bên mâm rơi xuống phát ra thanh âm chói tai, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lập tức bay lên hai mạt đỏ ửng, cảm giác được bàn chân to nóng hầm hập của nam nhân đang dẫm dẫm lên mu bàn chân mình, nhẹ nhàng vuốt ve cẳng chân bóng loáng của nàng.

"anh đang làm gì", Diệp Huyên trừng mắt nhìn Cố Dần Thành một cái, "Em đang ăn cơm đó." đang nói, cái chân của phôi tâm nhãn kia đã từ đùi ngọc hướng lên trên, đụng đến phía trong bắp đùi nàng. Diệp Huyên trên người bủn rủn, nghiêng người muốn tránh khỏi cái thứ nóng rực kia, nhưng tay chân lại như nhũn ra. Lời nói ra cũng là trong giận dữ mang theo kiều mị, một chút lực uy hiếp cũng không có.

"anh biết", nam nhân cười tủm tỉm trả lời, "Em ăn của em." Lúc này hắn đã vuốt ve đến gốc đùi của Diệp Huyên, tách ra hai chân đang khép chặt, hướng về chỗ đào nguyên ẩm ướt, ấm áp, thơm ngọt kia. Cố Dần Thành không khỏi tâm sinh tiếc nuối, sao con thỏ nhỏ rời giường rồi không mặc váy ngủ, nhưng lúc hắn cảm nhận được xúc cảm từ trên mu bàn chân truyền đến, nhất thời nhướn mi nở nụ cười trầm thấp.

Diệp Huyên bị hắn cười đến mặt càng ngày càng hồng, thẹn quá thành giận ném nĩa đi, đứng lên giận dữ nói: "Cười cái gì mà cười, không phải là... không mặc quần lót sao." Mấy chữ cuối cùng là thanh âmnho nhỏ, một mặt xấu hổ mà uất ức. thật sự là đêm qua tiểu huyệt bị làm rất độc ác, hoa môi còn sưng không nói, dâm hạch cũng cứng rắn trướng trướng, vừa mặc vào quần lót, đã bị vải dệt cọ sát nóng bừng ngứa một trận. Nàng nhịn không được ở dưới bàn đá nam nhân một cước, "Còn không phải trách anh."

"Thế nào lại trách anh?" Cố Dần Thành ra vẻ kinh ngạc, "anh cũng muốn rút dương vật ra, nhưng mà tiểu nộn bi của người nào đó ngậm lấy không buông, lại chảy thật nhiều nước, khóc nói huyệt bị ngứa, cầu dương vật của anh giải ngứa, anh mới đáp ứng thỉnh cầu thao huyệt nha?"

Diệp Huyên nghe hỗn đản này thế nhưng chẳng biết xấu hổ đổi trắng thay đen, muốn mở miệng phản bác, nhưng nghĩ tối hôm qua nàng quả thật nói mấy lời dâm ngữ này, nhất thời khí thế yếu đi hơn phân nửa, đành phải căm giận bất bình một lần nữa ngồi trở lại ăn cơm. Cố Dần Thành đùa Diệp Huyên lần này, bởi vì tối hôm qua hắn quả thật rất càn rỡ, cũng biết đủ thì thôi, không lại một tấc muốn tiến mộtthước.

Bởi vì Cố Dần Thành ra ngoài làm việc hơn nửa năm, cho nên lúc này trở về hắn có một đoạn ngày nghỉ rất dài, nhưng hắn tốt xấu cũng là đại Boss của nhóm lý viên thời không, đã trở lại, đương nhiên phải điđịa bàn của mình nhìn một lần.

Bởi vì đặc thù công việc, tuy rằng nhóm quản lý viên đều trực thuộc bộ An ninh Quốc gia, dưới Cục hành động đặc biệt, nhưng cũng có riêng một cao ốc văn phòng. Bên trong trừ các bộ phận hành chính hậu cần tài vụ bình thường theo quy định, nhân viên công tác nhiều nhất chính là ở phòng nghiên cứu. Hạng mục thí nghiệm của Diệp Huyên là tổ số năm, kỳ thực lúc trước nàng đưa ra ý định muốn khai triển thí nghiệm, phòng nghiên cứu đã từng làm nghiên cứu loại này, nhưng luôn không có kết quả rõràng.

Diệp Huyên là kim đan tu sĩ, thần hồn tuy rằng kém Cố Dần Thành, trình độ cường đại cũng vượt xa người thường. Nàng lại ở thế giới tu chân thật lâu, mưa dầm thấm đất, đối với nghiên cứu thần hồn rất có kết cấu. Trước mắt bọn họ làm nghiên cứu, mục đích là muốn thay đổi hoàn cảnh khó khăn cho tới nay, vì quản lý viên thời không mạnh mẽ tránh khỏi đoạt xá, chỉ có thể thân xuyên chấp hành nhiệm vụ.

Vì duyên cớ như vậy, làm cho quản lý viên thời không thương vong cực cao, hàng năm lại không thu hút được viên chức mới. Phải biết rằng làm nghề này, ưu việt lớn nhất là có thể xuyên không. Nhưng thân xuyên phiêu lưu rất cao, nếu nghĩ bằng vào vị trí này mà lui tới thế giới chủ và phụ, còn không bằng dùng nhiều thêm chút tiền đi chợ đen tìm người môi giới xuyên không, ít nhất hồn xuyên sẽ không chết vì thời không loạn lưu.

"Phương hướng nghiên cứu hiện tại của chúng ta là muốn thông qua cộng tình, để ý thức của người xuyên không cùng với ý thức của túc thể sinh ra dung hợp, do đó làm ý thức của túc thể tạm thời lâm vào ngủ say", Diệp Huyên giải thích cho Cố Dần Thành, "Như vậy có thể làm được hồn xuyên, cũng sẽkhông mạnh mẽ bóp chết linh hồn của dân bản địa ở thế giới phụ, đương nhiên là có thể giải quyết cục diện khó khăn hiện tại."

"Ý tưởng tuy rằng tốt, nhưng làm ra được, chỉ sợ khó càng thêm khó." Tuy rằng làm nghiên cứu này là con thỏ nhỏ nhà mình, Cố Dần Thành cũng sẽ không thể mù quáng cổ vũ nàng, mà nói thực sự cầu thị.

"Em đương nhiên có chuẩn bị tâm lý, tin tưởng đồng nghiệp khác trong tổ nghiên cứu cũng đều minh bạch", Diệp Huyên gật gật đầu, "Cho nên em hi vọng anh có thể tham gia vào, với cường độ thần hồn của anh, sẽ có trợ giúp thật lớn đối với thí nghiệm."

"Nếu mời anh", nam nhân cố ý kéo dài âm điệu, "Có chỗ tốt gì?"

Diệp Huyên trắng mắt liếc Cố Dần Thành một cái: "Còn chưa đáp ứng đã đòi chỗ tốt rồi?" Nàng ngược lại cười khanh khách nói, "anh muốn, cũng không phải không được, qua vài ngày nữa chính là sinh nhật của anh, em đã chuẩn bị cho anh một phần lễ vật, giờ lại thêm một chút nữa, thế nào?"

Cố Dần Thành trong lòng vừa động, hỏi lễ vật kia là cái gì, Diệp Huyên lại ngậm miệng không nói. Thấy con thỏ nhỏ thần thần bí bí như vậy, hắn cũng chỉ cười lắc lắc đầu, không truy vấn nữa. Dù sao sinh nhật của mình cũng sắp đến, nhẫn nại chờ vài ngày là được.

#

Ba ngày sau, đến sinh nhật Cố Dần Thành. Sáng sớm Diệp Huyên liền ra cửa, hôm nay nàng còn phải đilàm, trong nhà trọ chỉ còn lại một mình Cố Dần Thành.

Cố Dần Thành cũng không cảm thấy lạc lõng, hắn chậm rì rì rời khỏi giường, rửa mặt xong, liền thản nhiên ngồi ở nhà chờ lễ vật đưa tới cửa. không ngoài dự đoán của hắn, đúng chín giờ, chuông cửa vang lên.

Tới cửa là nhân viên một công ty chuyển phát nhanh trong thành phố, đưa đến một cái thùng vô cùng vĩ đại. Cố Dần Thành ký nhận rồi đóng cửa lại, nhẹ nhàng đánh ngón tay, cái thùng liền lững lờ bay vào phòng khách. Lấy thần thức của hắn, dù cách vách thùng có thể thấy rõ thứ bên trong, nhưng hiện giờ lại chỉ là một đám như mây như sương màu trắng trôi lượn lờ, khiến hắn hoàn toàn không nhìn ra bên trong là cái gì.

Cố Dần Thành không khỏi bật cười -- con thỏ nhỏ chuẩn bị còn thật đầy đủ. hắn cũng không sợ Diệp Huyên muốn đùa dai, khí định thần nhàn đi đến, tâm niệm vừa động, cái thùng được đóng nghiêm nghiêm thực thực liền mở ra.

Dưới lớp giấy cứng màu vàng nâu, là một cái hộp quà tinh xảo. Lúc này dây buộc trên nắp hộp tự động mở ra, nắp hộp nhẹ nhàng bay lên, lộ ra quà sinh nhật thần bí bên trong. Cố Dần Thành cúi mắt nhìn vào, đồng tử đã co rụt, thân thể cũng cứng lại rồi.

=====================================================

Tác giả:

Lễ vật là cái gì, ta nghĩ mọi người hẳn là đều biết = ̄ω ̄=

Chương sau muốn viết cái gì, ta nghĩ mọi người hẳn là cũng biết (ω)

Editor: mọi người có biết không?
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện